Là con trai, tôi cũng thích đi
tập thể hình, thích chơi đá bóng cùng đám bạn. Nhưng có một điểm tôi
biết mình khác lũ con trai cùng lớp, đó là trái tim tôi chỉ rung động
trước những bạn trai.
15 tuổi, tôi thấy sốc khi nhận ra mình không hề “say
nắng” trước các bạn gái. Tôi đã cố gắng an ủi mình đó chỉ là những rung
động nhất thời về mặt cảm xúc ở độ tuổi mới lớn. Nhưng rồi thật khó
khăn khi điều đó không thể thay đổi, mặc dù tôi đã cố gò ép trái tim
mình. Tôi đã thử tán tỉnh một bạn gái, nhưng những buổi đi chơi của
chúng tôi đều nhạt thếch với những câu chuyện vu vơ và trái tim tôi thì
hoàn toàn vô cảm. Ngược lại, tình cảm của tôi dành cho Phương, đứa bạn
trai thân thiết lại ngày càng mãnh liệt. Tôi thường mơ đến cuộc sống
gia đình với Phương để rồi khi tỉnh dậy lại trách móc, dằn vặt chính
bản thân mình. Tôi hiểu mình thực sự là gay.
Tôi cứ giằng co và đấu tranh với những cảm xúc, suy
nghĩ đang diễn ra trong lòng. Đã đôi lần tôi muốn tâm sự với bố, người
luôn bên tôi mỗi khi tôi gặp thất bại, khó khăn trong cuộc sống và các
mối quan hệ. Thế nhưng có lần, sau khi đọc bài báo về những người đồng
tính, bố đã buột miệng nói rằng, “người như vậy sống cũng bằng không”.
Sau lần đó, tôi thực sự sợ hãi và mất phương hướng, rồi cuộc sống của
tôi sẽ ra sao nếu bố mẹ biết được sự thật tôi là gay? Rồi bạn bè tôi
nữa, họ sẽ xa lánh tôi vì tôi quá khác người. Có lẽ, điều tốt nhất tôi
nên và cần làm là từ nay tôi sẽ phải thu mình và giữ kín bí mật này với
chiếc mặt nạ của một thằng con trai theo đúng nghĩa.
Thế nhưng, càng
cố gạt đi những suy nghĩ, cảm xúc ấm áp về Phương, tôi lại càng đau
khổ. Trái tim tôi không đi theo những gì mà lí trí mách bảo, nó ngày
một lún sâu hơn vào tình yêu với Phương. Tôi thấy mình thật khổ sở khi
không thể như các bạn trai khác, có thể viết thư tỏ tình với người mình
yêu thật dễ dàng. Tôi chỉ có thể gửi gắm tình cảm của mình qua những
trang nhật kí, thật uỷ mị, nhưng có lẽ đó là cách hay nhất giúp tôi có
thể giải toả những tâm sự tận sâu trong trái tim, để tôi có thể nói lên
mơ ước thực sự của mình. Đối với Phương, tôi vẫn ân cần chăm sóc, dành
cho cậu những gì tốt đẹp nhất tôi có thể. Những lúc Phương trố mắt kinh
ngạc vì sự quan tâm, chăm sóc chu đáo, tỉ mỉ của tôi, tôi chỉ cười trừ,
cố tỏ vẻ vô tư và nói: “Vì cậu là người bạn đặc biệt của tớ, tớ không
chăm lo cho cậu thì còn chăm lo cho ai”. Để rồi sau đó, trống ngực tôi
lại đập thình thịch, tôi lại thở phào nhẹ nhõm vì Phương không mảy may
hoài nghi về lời giải thích của tôi, lòng tự nhủ lòng phải cẩn thận hơn
nữa trong cách cư xử của mình. Tôi cứ sống như thế và gửi hồn mình vào
những trang nhật kí...
Tất cả sẽ mãi là bí mật nếu như không có một ngày
tháng 5, khi tôi đang viết nhật kí thì nghe tiếng Phương gọi ơi ới
ngoài cửa phòng. Tôi giật thót mình, định nhổm dậy cất cuốn nhật kí vào
hộc tủ, nhưng rồi cửa phòng bật mở, không kịp trở tay, tôi đẩy vội cuốn
nhật kí xuống gối. Phương chạy vào phòng, hồ hởi: “Này chiều mai có
trận bóng với bọn 10A2, chiều nay đội mình tập hợp để tập dượt cho trận
đấu. Tớ sang rủ cậu cùng đi luôn. Nhanh thay đồ đi”. Tôi đang lo lắng
về cuốn nhật kí thì Phương kéo tay tôi đẩy đi: “Nhanh lên đi, muộn
rồi”. Tôi buộc phải đi thay đồ. Thế nhưng, khi trở ra, tôi thấy Phương
đang ngồi với khuôn mặt tái mét, trên tay là cuốn sổ với trang nhật kí
tôi đang viết dở. Tôi lao đến giằng cuốn nhật kí trong khi vẻ mặt của
Phương vẫn chưa hết bàng hoàng...
Tôi khăn gói lên đường ra bắc (ảnh minh họa)
Từ sau ngày đó, tôi cố tình lẩn tránh Phương dù
đã có lúc cậu chủ động lân la bắt chuyện. Tôi thực sự thấy xấu hổ, thấy
như mình đang mắc một tội lỗi lớn nào đó và giờ đây, tội lỗi ấy đang bị
vạch trần. Tôi bị những giấc mơ với những kết cục thảm thương dằn vặt.
Tôi mơ thấy mọi người cười nhạo tôi, bố mẹ tôi khóc lóc, đau khổ, rồi
tôi thấy mình tìm đến cái chết nhưng cũng không ai khóc thương tôi.
Những suy nghĩ và xúc cảm trong tôi một lúc một nặng nề hơn...
Kì nghỉ hè đến, tôi đã cố gắng thuyết phục bố mẹ rằng
tôi muốn ra ngoài Bắc học vì trường học ngoài đó có chất lượng giảng
dạy rất tốt, rằng tôi sẽ ở nhà cô tôi trong hai năm học cuối cấp để tập
trung cho kì thi đại học. Với mục đích đó, bố mẹ tôi quyết định chiều
theo ý tôi, miễn sao tôi học tốt và thi đỗ đại học. Cả lớp bất ngờ về
quyết định đó của tôi. Trong buổi chia tay, tôi chỉ nói tránh là bố mẹ
tôi mong muốn như vậy vì muốn tôi học tốt hơn. Bố mẹ tôi và tất cả bạn
bè (trừ Phương) đều không hiểu rõ mục đích của chuyến đi này: Tôi đang
muốn lẩn tránh Phương, tôi đang cố gắng để quên Phương và tôi sợ rằng
những giấc mơ của mình có thể thành sự thật.
Tôi khăn gói lên đường ra Bắc vội vàng như trốn chạy,
xa gia đình, xa tổ ấm 10A5, xa rời Phương, người mà tôi yêu thương.
Không biết cuộc sống mới, môi trường mới mà tôi sắp bước vào sẽ ra sao?
Tôi cũng không biết mình sẽ phải lẩn tránh và đeo mặt nạ đến bao giờ
nữa. Nước mắt tôi giàn giụa khi chiếc xe khách chuyển bánh...
(Còn nữa)
Nguồn Tâm sự bạn trẻ