Thành viên đăng nhậpĐăng ký mới   
Tên
Mật khẩu  
 
TRANG CHỦ GIỚI THIỆU ONE CLICK HANOI PAC TƯ VẤN QUA THƯ LIÊN HỆ
 
Danh mục
Cộng đồng "men health club"
Tin "hot hot"
Chuyên trang tâm lý và sức khỏe
Câu chuyện của tôi
Cuộc sống trẻ
  Newsletter nam-man
Câu chuyện của tôi
Sẽ không quên người (4)
Từ ngày hôm ấy tôi đã sống khép kín hơn chẳng còn muốn nói chuyện với ai hoặc có tư tưởng sẽ kiếm một ...
Nó và món nợ của đời (6)
Tất nhiên nó chỉ nói với mẹ nó về những cái thuận lợi của công việc, nó không thể nói rằng công việc cũng ...
Khóc (2)
Chia tay Cái cảnh tượng ngày chia tay sao mà chua chát và đắng cay nhường nào. Một sự thật phũ phàng ...
Sóng (Phần 4)
Sau bữa cơm, tôi nằm dài trên bộ ngựa gõ nhưng không biết sao tim tôi căng thẳng, nhịp thở khó khăn chậm ...
Tình yêu đầu tiên (2)
Lúc đó tôi chợt nghĩ sao lại dễ dàng thế nhỉ, đây có phải là tình yêu giữa D và tôi không? Nếu là yêu ...
USAID
FHI
vietnam_pepfarlogo
shop Bao cao su
adamzone
Công ty Tư vấn Đầu tư Y tế
Clb Bau troi xanh - TP. HCM
CLB Muôn Sắc Mầu
vipboy
Hanoi PAC
UNAIDS
Tamsubantre
Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 27.Ếch Nhái
 
Hình minh họa

Cố gắng hết sức, nó muốn tìm trong không gian mờ tối bàn tay của thằng Hiên. Nó muốn được nắm lấy bàn tay ấy để tỏ niềm tri ân của mình.

Cũng bữa cơm hôm ấy, đi tiểu xong thằng Hiên dìu Hà vào trong nhà. Thằng bạn rõ ràng đã quá say rượu.

Vậy mà làm cứ như là ông tướng, huênh hoang mời rượu hết người nọ đến người kia. Thằng Hà tuy say thật, nhưng nó vẫn còn đủ tỉnh táo để nhận ra hơi ấm tỏa ra từ tấm thân của thằng Hiên. Nó muốn cứ được thằng Hiên dìu nó mãi như lúc này. Cảm giác thật khó giải thích, nó biết mình chẳng bao giờ muốn nghĩ ra những điều như thế này. Nhưng biết làm sao được, tình cảm mà nó dành cho thằng Hiên quá lớn, cao đẹp hơn những giới hạn tình bạn thông thường khác.

- Mày có mệt lắm không? - Thằng Hiên ân cần hỏi.

Thằng Hà, sặc ho lên mấy tiếng rồi trả lời:

- Say thiệt rồi ông ơi!

- Để tao đưa mày vào giường rồi mẹ sẽ xoa chanh vào chân cho mày.

Hà không nói gì nữa. Nó cảm thấy xấu hổ, một cảm giác rất riêng. Đôi chân nó như không còn hiện diện. Đầu óc thì vẫn rất tỉnh. Nó biết thằng Hiên đang gần như cõng nó. Ngôi nhà như quay cuồng, nó cảm thấy mệt. Đã có bao giờ nó say như thế này đâu. Cơm thì ngon mà nó chỉ ăn vài miếng thịt và một chút gỏi. Đầu căng cứng và nhức buốt. Nó cứ thế để cho thằng Hiên đưa mình vào giường.

Đổ vật ra giường, nó nhướng mắt lên nhìn. Thằng Hiên tỏ ra vẫn còn rất tỉnh táo. Nó nhìn thấy vẻ mặt căng thẳng của thằng bạn thân tỏ ra đầy nỗi lo lắng. Lòng Hà cảm thấy xao xuyến với niềm biết ơn thật khó nói. Dù chỉ là bạn bè, nó cảm thấy mình được quan tâm và chăm sóc như thế kể ra thật quá nhiều.

Rồi nhớ đến ba, buồn thật! Ba bao giờ cũng hiền lành dễ mến. Dù ba mẹ không bao giờ nói chuyện nhiều với nhau nhưng ba lúc nào cũng ân cần tận tụy. Không hiểu sao khi nhìn thấy thằng Hiên chăm sóc cho mình, thằng

Hà nghĩ đến ba nó. Chẳng biết bây giờ ông ấy ở đâu và sinh sống như thế nào?
Hiên lấy gối kê đầu cho Hà. Nó chạy nhanh ra ngoài rồi lấy khăn ướt xoa lên mặt cho bạn. Hiên hỏi:

- Mày có sao không?
- Mệt lắm! - Hà thở mạnh ra, nó ngửi thấy mùi rượu trong hơi thở của mình.

- Có tao ở đây! Mày không sao đâu.

Nói xong Hiên lại chườm nước cho Hà. Nó lấy khăn lau vành tai, miết nhẹ lên thái dương, luồn xuống cổ thằng bạn. Hà cảm nhận được rất rõ những động tác rất ân cần của thằng Hiên khi chiếc khăn ướt mát lạnh đụng vào cơ thể nó. Nó thở mạnh, hình như phổi không thích rượu nên việc thở cũng khó khăn hơn bình thường. Nó nghe thằng Hiên gọi với ra nhà sau, giọng hối hả:

- Mẹ ơi, đã có chanh chưa? Nhanh nhanh lên, mẹ ơi!

Câu nói lộ rõ vẻ khẩn trương. Thằng Hà cảm thấy ấm áp sung sướng, nhưng đấy cũng là xúc cảm pha trộn với cảm giác nó đã làm phiền mọi người khác. Cố gắng hết sức, nó muốn tìm trong không gian mờ tối bàn tay của thằng Hiên. Nó muốn được nắm lấy bàn tay ấy để tỏ niềm tri ân của mình. Thằng Hiên thấy bàn tay nó mân mê trên phản liền hỏi:

- Mày cần gì thế?

- Cám ơn anh nhiều. Thằng Hà nói khi nó không tìm thấy được bàn tay của thằng Hiên.

Mệt lử, thằng Hà nhắm nghiền mắt lại. Nó đã càng lúc càng say hơn. Có người xát muối và chanh vào gan lòng bàn chân của nó. Hơi rượu càng ngấm dần. Trước lúc quá mệt, nó biết thằng Hiên đang cởi khuy quần dài của nó. Thằng Hiên còn kéo cái quần đùi thấp hơn để cho nó dễ chịu. Nó ngại nhưng toàn thân bất động. Nó nghe bà Nhụ nói một câu:

- Cái thằng gì mà như con gái ấy, uống có vài chén rượu mà say nát ra thế này.

- Cũng là tại con ép nó.

Rồi thì nó chẳng còn nghe được gì nhiều nữa. Nó sợ chết. Say thật rồi. Nó chỉ lo nó sẽ chết trước khi nó kịp nói với mẹ nó một câu là nó yêu mẹ, yêu ba. Sâu thẳm hơn nữa, nó muốn nói là nó rất mang ơn thằng Hiên.

Mang ơn suốt đời.

Nguồn: Nhà Xuất Bản Lao Động

 
   (356  Lượt xem)
Gửi cho bạn Bản in Góp ý bài viết
 


Bài cùng danh mục:
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 26. Ký Ức (04/ 02/ 2010)
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 25. Hoa Xoan (02/ 02/ 2010)
- Xin lỗi em, Anh đã yêu Anh ấy - 24. Bão Táp (01/ 02/ 2010)
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 23. Bể dâu (28/ 01/ 2010)
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 22. Nắng Lụa (27/ 01/ 2010)
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 21. Dưa Chua (26/ 01/ 2010)
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 20. Mè Xửng (25/ 01/ 2010)
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 19. Dật Dựa (22/ 01/ 2010)
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 18. Cát Cháy (21/ 01/ 2010)
- Xin lỗi Em, Anh đã yêu Anh ấy! - 17. Cỏ Lác (21/ 01/ 2010)
Các tin đã đưa ngày :    
Xem tiếp
Về đầu trang
Cơ quan chủ quản: Công ty TNHH Tư Vấn đầu tư Y tế - Trụ sở: Số 108 A12 ngách 4/15 phố Phương Mai - Đống Đa - Hà Nội . ĐT: 0435770261 - Fax: 0435770260
Người chịu trách nhiệm chính: Bs Phạm Vũ Thiên.
Quyết định số: 87/GP-CBC ngày 5 tháng 3 năm 2008