Trong một đêm gió lạnh cuối năm, khi nó đang lướt nhanh xe, ngang qua ngã tư Bảy Hiền, nó thấy có một bóng người ngồi, ngay trên nhà chờ xe buýt, dù rằng giờ này thì xe buýt ở thành phố đã ngừng hoạt động từ lâu. Hắn đang co ro vì lạnh, trong tay là một chiếc ba lô nặng trĩu, nó hiểu ngay hắn là khách "lỡ đường".
Nó dừng lại rồi đứng suy nghĩ một lúc lâu, rồi mới dám lùi xe đến chổ hắn ngồi. Thú thật xưa nay "cua trai" vốn không phải là thế mạnh của nó, nhưng hôm nay nó đã có "tí hơi men" trong người nên mới có gan như vậy.
- Sao giờ này em còn ngồi ở đây? Nó dừng xe và đi đến gần chổ hắn ngồi.
- Dạ! em bị "nhỡ đường", ngồi đây nghỉ tạm rồi sáng mai sẽ đi tìm bạn. Hắn rụt rè trả lời nó bằng một giọng miền Bắc.
Nó nhìn thấy rõ gương mặt của hắn, hắn cũng khá dễ thương, nó suy nghĩ nhanh một số vấn đề rồi nói.
- Giờ này cũng đã khuya, em ngồi ở đây không tiện đâu. Công an thấy sẽ đến hỏi giấy tờ, rồi làm khó làm dễ đủ chuyện... Hay em về nhà anh ngủ tạm một đêm rồi sáng mai anh đưa em đi tìm bạn.
- Dạ! Cám ơn anh, nhưng làm vậy có phiền anh quá không? Hắn e dè hỏi nó.
- Không sao đâu, nhà anh cũng không xa lắm. Em cứ lên xe đi anh chở về.
Nó kéo tay hắn đứng dậy.
Đêm đã quá khuya, một thân nơi đất khách quê người, hắn đành phó mặc thân mình cho số phận. Hắn gật đầu rồi leo lên xe nó, hắn chỉ ngồi im lặng trên suốt quãng đường dài...
Nó rẽ nhanh vào một con hẻm sâu vắng vẻ. Tắt máy xe rồi dẫn bộ chiếc xe một đoạn, nó không muốn quấy rầy giấc ngủ của những nhà bên cạnh, xóm nhà nơi nó ở trọ là xóm lao động nghèo, sức lao động là nguồn vốn duy nhất mà họ có. Nó im lặng rút chùm chìa khóa rồi đưa tay lần mò trong bóng tối...cạch. Tiếng chiếc ổ khóa cũ kĩ vang lên. Nó đẩy cửa dắt xe vào nhà, hắn bước theo sau. Đó là một căn nhà nhỏ nằm ngay cạnh lối đi, nhưng cũng khá ấm cúng, tinh tươm, vì nó là một người sống gọn gàng, ngăn nắp. Hắn nhìn quanh trong nhà, nhà chỉ có vỏn vẹn một cái tủ đứng và chiếc nệm lò xo đứng trơ vơ một góc nhà. Nó đi đến mở tủ tìm một bộ đồ ngắn đưa cho hắn thay tạm rồi bảo.
- Em đi tắm đi, dầu gội đầu và sữa tắm trong phòng tắm có đủ, công tắc đèn nằm ở bức tường bên ngoài. Nó chỉ tay vào bức tường màu đỏ nằm ở đàng xa.
- Dạ em biết rồi. Hắn đi thẳng, bước vào nhà tắm rồi đóng cửa lại.
Nó đứng nhìn theo trong lòng thầm nghĩ:
- Chắc cu cậu vẫn chưa ăn gì.
Nó đi nhanh vào bếp, cố tìm một ít thức ăn, nhưng nó ở trọ chỉ có một mình, thường bữa không có nấu nướng, mỗi ngày khi tới bữa nó thường ra ngoài các quán cơm gần nhà mà giải quyết, nó nhìn quanh rồi lấy một cái nồi nhỏ đổ một ít nước vào rồi cho lên bếp. Trời đã quá khuya chẳng còn ai bán gì ăn, nó chỉ còn cách nấu cho hắn một tô mì ăn liền...
- Em ăn đi cho đỡ đói, nhìn em hình như vẫn chưa ăn gì? Nó đưa tô mì ra trước mặt.
- Dạ! Sáng giờ em vẫn chưa ăn gì. Em cám ơn anh. Hắn nói rồi cúi xuống ăn nhanh chóng.
Nó ngồi nhìn hắn ăn ngấu nghiến, nét mặt hắn phảng phất sự ngây thơ. Nó bất chợt nghĩ về ngày đầu tiên nó lên Sài gòn...Ngày đó, nó cũng trạc tuổi như hắn, nó bước chân lên Sài Gòn với ước mơ vươn tới tương lai, vươn tới sự giàu sang bằng con đường học vấn. Nó mang trên mình sự kỳ vọng của mẹ cha và tất cả số tiền mẹ nó chắt chiu dành dụm. Xứ lạ quê người, nó cũng như con nai vàng ngơ ngác. Nó nghĩ rồi thấy thương cho cảnh tình của hắn bây giờ.
Thanh Vinh - CLB M for M
Còn nữa